Thơ tình sài gòn những buồn thương và nỗi nhớ

Thơ tình sài gòn những buồn thương và nỗi nhớ
5 (100%) 1 vote

Thơ tình sài gòn những buồn thương và nỗi nhớ

Sài gòn nơi bắt đầu những tình yêu chớm nở, những vần thơ được thốt lên từ trái tim con người sài gòn, những buồn thương và nỗi nhớ của người dân quê, đẹp lắm biết bao mộng đẹp, giữa chốn sài gòn phồn hoa rộn rã luôn đầy ấp những tiếng cười những phía sau đó lại là những giọt nước mắt chan hòa nỗi nhớ. những vô tư theo thời gian, những lời nói tựa như gió đùa, chân chất mà thật thà, rồi những buổi chiều đưa đón nhau về nơi góc phố, có những con đường không sao quên được, ôi ta nhớ, ôi ta thương cái vẻ điển trai của sài gòn.

Thơ tình sài gòn

Thơ tình sài gòn

Thơ tình sài gòn những buồn thương và nỗi nhớ

1, Thơ tình sài gòn Một thoáng sài gòn

Khi trở lại buồn vương giọt nắng
Còn ai quen về nói câu chào
Tôi, bước lạ, từ thời xa vắng
Giữa Sài Gòn thôi hết chờ nhau!

Chiều xuống chậm ngang vùng ký ức
Hàng me xanh, kỷ niệm xanh màu
Hoa phượng vỡ, vỡ niềm mơ ước
Những cuộc tình nào xót xa đau?

Mây lờ lững trôi về quá khứ
Tháng sáu trông chờ mãi cơn mưa
Ve không hát bài tình ca cũ
Không mưa mà nỗi nhớ đong đưa!

Vẫn còn đó sân trường, góc lớp
Dấu yêu xưa xa khuất bao giờ
Tìm đâu thấy vai gầy xoã tóc
Áo trắng còn trắng mãi hồn thơ!

Tôi trở lại Sài Gòn muôn ngả
Ði lang thang qua những vui buồn
Thở chút nắng, trường em, giữa hạ
Mai xa rời biết ấm lòng hơn?

2, Thơ tình sài gòn Đi giữa sài gòn

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Còi xe che mờ dáng em xưa
Tôi cầm màu nắng lang thang mãi
Mà tình lỡ hẹn với cơn mưa

Chắc em từng qua con phố ấy
Hàng cây xào xạc lúc hoàng hôn
Tôi như lữ khách trong miền nhớ
Mắc nợ dài vạt áo chờ mong

Nếu em trở lại ngôi trường cũ
Tôi đã thành phấn trắng phai nhoà
Bảng đen không ghi tên kỷ niệm
Ngọn gió cuối mùa thưa thớt xa

Đi giữa Sài Gòn lòng chợt vắng
Biết giấu nơi đâu một nỗi buồn
Thú thật đời tôi nhiều cay đắng
Từ ngày em vội vã quay lưng!

3, Thơ tình sài gòn Cho một thành phố mất tên

Em Sài Gòn đẹp nhất về đêm
Tiếng hoa rơi, nhạc lắng, mây chìm
Nét môi duyên, nụ cười huyền hoặc
Phút chốc trần gian vội lãng quên!

Ta thương em tàn hơi thở cuối
Ta nhớ em trọn kiếp lưu đày
Ngày xa thành phố xanh xao nhớ
Ta giã từ nhau tợ bóng mây!

Những con đường cũ còn im bóng
Tà áo ai còn theo gió bay
Tiếng guốc gõ đều trên phố vắng
Hay tàn trong ngõ hẹp chiều nay?

Ta nhớ từng cơn mưa bụi nhỏ
Ta chờ nhau cuối phố, mưa sa
Từng cơn gió lạnh giao mùa đến
Một sớm thu về em xót xa!

Đời đã vô tình không vấn vương
Ngõ xưa đã hút lối thiên đường
Còn đây hơi thở xanh xao mộng
Em mất tên rồi ta tiếc thương!

4, Thơ tình sài gòn Sài gòn mùa không em

Tháng Tư về sao chẳng thấy em đâu
Trời mùa hạ giấu em kĩ quá
Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá
Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa

Tháng Tư về anh đợi một cơn mưa
Xua cái nắng, đón em về trên lối
Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội
Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em

Tháng Tư về anh nhớ những que kem
Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước
Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt
Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng

Tháng Tư về ta cứ chợt dửng dưng
Phố vẫn đông, vắng em thành xa lạ
Anh xa em, Sài Gòn thưa thớt quá
Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu

Tháng Tư, Sài Gòn nắng ngập đầu
Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt
Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt
Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.

Tháng Tư một mình hát trong đêm
Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ
Sài Gòn không đêm, Sài Gòn không ngủ
Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em!

5, Thơ tình sài gòn Sài gòn thu

Giữa Sài Gòn mùa thu
Gọi thầm ơi Hà Nội
Bước chân chiều bối rối
Ngơ ngác tìm phương anh

Một Hà Nội rất xanh
Thơm hoài trong ký ức
Một Sài Gòn rất thực
Sao lãng đãng sương mù

Tôi đi giữa mùa thu
Nhớ một trời nắng hạ
Trên phố người xa lạ
Mưa nắng cũng vô chừng

Người xưa giờ người dưng
Tôi thành chim gãy cánh
Một đời buôn ảo ảnh
Trở về hai tay không

Tôi chen giữa phố đông
Thấy đời sao quá chật
Dấu xưa nhòe nước mắt
Sài Gòn buồn hay tôi?

6, Thơ tình sài gòn Sài gòn yêu dấu

Sài Gòn nơi ấy tang thương lắm
Gợi nhớ trong ta mấy vạn đời
Trăng ngọc, trăng say, trăng vẫn cũ
Riêng tình nghẹn suối nước khôn vơi

Ta lặng mấy mùa nghe lá úa
Nghe tình sướt mướt khóc nơi đây
Quỳ bên gốc liễu nhìn trăng chết
Bao lần cầu nguyện với heo may…

Ta nguyện cho người ấy đã đi
Thôi đừng tưởng nhớ mộng yêu vì
Bên chồng đừng tưởng tình ta nữa
Để rồi sầu khổ ứa vành mi!

Đừng bao giờ khóc chuyện lỡ duyên
Ta đọc nhiều đêm những ước nguyền
Xin trăng xoá hết đừng ghi chép
Vào lòng non biển tiếng oan khiên!

Ngàn năm chuyện cũ chơi vơi quá
Đan tình lên gió chẩy lòng duyên
Ngày mai một giấc hồn thu lạnh
Có nhớ nhau xin nhỏ giọt hiền…

Sàigòn, Sàigòn, trời nơi ấy
Chưa mờ dấu vết mộng ngày xưa
Ngàn năm là vẫn là thương nhớ
Tim ta còn lạnh đến bao giờ…?!

Thơ tình sài gòn

Thơ tình sài gòn

Qua những vần thơ bên trên có lẽ các bạn cũng hiểu thấu được tâm tư tình yêu của người sài gòn lắm lắm khổ tâm, tình yêu là những lúc được nắm tay nhau đi hết những chặng đường tình, tình yêu là chỉ cần nhìn thấy nhau thôi.

Lư Khúc Thành

Đam mê văn thơ từ nhỏ, thành lập Blog Thơ Tình .net với mong ước được chia sẻ những vần thơ hay tình cảm lãng mạn đến tất cả mọi người để cùng cảm nhận, cùng sáng tạo, cùng bức phá, cùng giao lưu học hỏi. Mọi ý kiến bình phẩm về bài viết xin comment bên dưới. [Facebook] - [Google+] - [Twitter]

Bài viết cùng chủ đề