Thơ tình buồn: sao ngày xưa không nói – khi chúng mình còn khờ dại

Rate this post

Thơ tình buồn: sao ngày xưa không nói

Bài thơ là một cảm xúc khó tả mà khi gặp lại người xưa bổng chốc nhớ lại lúc còn tuổi học trò, lúc còn để ý đến nhau nhưng không chịu ngỏ lời để giờ đây dán đã đóng thuyền, không còn bến cho thuyền kia đỗ nữa, thơ buồn tình yêu này cũng đã bộc lộ nhiều những xúc cảm khó quên mà nhà thơ để lại trong lòng người đọc.

tho-tinh-buon-sao-ngay-xua-khong-noi

Sao ngày xưa không nói

Thơ: Sông Hồng
Bởi hồi ấy khi chúng mình khờ dại,
Đã yêu rồi, sao không nói là yêu?
Để bây giờ xa rồi , xa xa mãi,
Mới xót thương và nhung nhớ thật nhiều.

Bởi yêu rồi mà đã chẳng nói yêu,
Dù mưa nắng vẫn sớm chiều chung lối,
Hết mùa thu, đông qua rồi xuân tới,
Đã mấy mùa mà chẳng nói lên câu.

Rồi chúng mình cứ lặng lẽ xa nhau,
Tôi đi lính, em làm dâu xứ lạ,
Ngày tôi về, em con bồng, con bế,
Gặp nhau rồi lại nhớ những ngày xưa.

Nhớ những chiều cùng đi dưới cơn mưa,
Một chiếc ô tôi che chung khỏi ướt,
Trên đường về hai đứa cùng ao ước,
Ước mãi mình cùng chung bước bên nhau.

Nhưng lời yêu chẳng nói được thành câu,
Để hôm nay đành xa nhau mãi mãi,
Em lấy chồng ở một nơi xa ấy,
Mới tiếc rằng hồi ấy chẳng nói yêu!

Lư Khúc Thành

Đam mê văn thơ từ nhỏ, thành lập Blog Thơ Tình .net với mong ước được chia sẻ những vần thơ hay tình cảm lãng mạn đến tất cả mọi người để cùng cảm nhận, cùng sáng tạo, cùng bức phá, cùng giao lưu học hỏi. Mọi ý kiến bình phẩm về bài viết xin comment bên dưới. [Facebook] - [Google+] - [Twitter]

Bài viết cùng chủ đề

Leave a Reply

Your email address will not be published.