Thơ tình: ai bảo tại mùa đông sao đến sớm – Thụy Thảo

Rate this post

Thơ tình: ai bảo tại mùa đông sao đến sớm – Thụy Thảo

Bài thơ khác đặc biệt, bởi lẽ tác giả kể về khoảng thời gian yêu nhau bằng 4 mùa, nhưng đến mùa đông thì dừng lại, bởi sự đến sớm của nó nên tác giả cảm thấy hối tiếc, tình yêu của một năm chưa trọn vẹn lại phải xa nhau, ước gì có thể một lần được yêu như những người yêu nhau, thế thôi.

Ai bảo mùa đông sao đến sớm

Anh có nhớ mùa đông năm thứ nhất?
Con bồ câu ngoan tìm chỗ trú cả rồi
Gió thì rét… mà mùa đông thì lạnh
Xui tại mùa nên lứa lứa đôi đôi?…

Anh có nhớ mùa xuân năm thứ nhất
Lá thì non, đào thì biếc đầu cành…
Mưa thì bụi, đại lộ tràn nến đỏ…
Lộc cựa mình như lo sợ mong manh…

Ai bảo tại mùa hè năm thứ nhất…
Phượng vu vơ nên chưa cháy cạn mình
Em nghịch ngợm… mà anh thì quá vội…
Con đường dài nhịp chân bước nhanh nhanh…

Đâu đổ tại mùa thu năm thứ nhất
Yêu em đi! Hoa sữa chín cả rồi!
Vài ngày nữa là đông sang chớm lạnh
Gió bấc làm mình co lại đến nhỏ nhoi

Anh bảo mình chẳng thể xa nhau được
Vì xa nhau mới thấy nhớ nhường nào…
Mới hối tiếc những phút giây nông nổi
Anh ngoảnh mặt còn em cứ làm cao…

Ai bảo tại mùa đông sao đến sớm
Lúc xa nhau mới thấy nhớ nhường nào…
Tình yêu đâu có chỗ cho nông cạn…
Rặt là giận hờn, kiêu hãnh, làm cao…

 

Nguồn; sưu tầm

Lư Khúc Thành

Đam mê văn thơ từ nhỏ, thành lập Blog Thơ Tình .net với mong ước được chia sẻ những vần thơ hay tình cảm lãng mạn đến tất cả mọi người để cùng cảm nhận, cùng sáng tạo, cùng bức phá, cùng giao lưu học hỏi. Mọi ý kiến bình phẩm về bài viết xin comment bên dưới. [Facebook] - [Google+] - [Twitter]

Bài viết cùng chủ đề

Leave a Reply

Your email address will not be published.